Chuyện về Thiện…!!!

Tản văn 2000 chữ của Mie Ngáo

Thiện, nhớ Thiện quá Thiện ơi !!!

Mình biết Thiện một cách lạ lùng, trong những ngày chênh vênh của cuộc đời, Thiện xuất hiện làm dịu mát cõi lòng khô hạn và tuyệt vọng của mình. Thiện trong mình là một người đơn giản, ấm áp và EQ cực cao. Thiện tạo cho mình một cảm giác thoải mái ngay lần đầu gặp gỡ, để mình có thể nhẹ nhàng trút bỏ những ưu phiền của mình. Mình nhớ mình đã nói rất nhiều, đã kể rất nhiều, những nỗi lòng sâu thẳm của mình, một cách vô tư. Mình nhẹ tênh!!! Sau những chuỗi ngày chống chọi, khô khan và mệt nhoài với cuộc đời, khi đó.

Hôm lần đầu gặp nhau, Thiện mặc một bộ đồ đen thui ngầu lắm. Thiện đến rất đúng giờ và ngồi đợi, một chiếc bàn nhỏ, trong ánh đèn vàng, nơi cuối cầu thang. Khi mình đưa đôi mắt đượm buồn, chất chứa cả một trời mùa thu ảm đạm, gượng cười. Đáp lại mình là một nụ cười ấm áp, và giọng nói mỏng manh như sương khói “Đợi quá 3 phút, định đi về rồi đó nha”. Giọng nói sương khói này là niềm vui cho mình trong rất nhiều ngày tháng sau này.  Sau mấy chập bia craft say mèm, bọn mình đi uống trà Phúc Long, để đền bù lại cho việc mình đến muộn 3 lần 7 của 3 phút. Trong hành lang hẹp, bọn mình thảo luận về âm nhạc. Thời gian đó như lắng đọng rất lâu trong lòng mình.

BiaCraft - Lê Ngô Cát ở Quận 3, TP. HCM | Foody.vn

Thiện là một người kín đáo, và trầm mặc khi tiếp xúc với mình và ở bên mình. Chính nét giản dị này khiến mình vô cùng thoải mái. Có lẽ EQ cao đọc được rằng mình đang trong những ngày cơ hàn trầm kha, nên cố ý cho mình thoải mái và mình thoải mái thật sự. Mình cố ý nhấn nhá kể về anh Thiện giản dị của mình, vì Thiện của mình và Thiện ngoài kia khác nhau lắm. Một Thiện CEO chỉn chu, thành danh và một Thiện style đơn giản nắm lấy tay mình.

Thiện tâm sự với mình, về một Thiện nhà quê, tỉnh lẻ, cơ hàn, và bọn mình cùng hoá thân thành 2 kẻ quê mùa nắm lấy tay nhau. Người ta là hoá thân, chứ mình là cơ hàn thật sự. Mình thích đi xuyên qua những con hẻm nhỏ, có khi Thiện đèo mình, có khi bọn mình nắm tay đi bộ. Những con đường bé xíu, chằng chịt, thưa người khiến mình dễ chịu hơn đại lộ ngoài kia. Những quán ăn xưa cũ, những món dân dã thân thuộc, một góc nhỏ cảm nhận và trải nghiệm, nó khiến trái tim mình ấm áp sau những chuỗi ngày gồng gánh cuộc đời.

Mình và Thiện, không đầu không cuối. Chưa từng định liệu mở đầu như thế nào, nên hồi kết cũng sẽ mở. Đôi khi mình cũng tự hỏi, những câu lăn tăn, rồi mai này như thế nào. Sau đó, cũng tự mỉm cười, tự gạt qua. Cuộc sống mà, ai rồi cũng khác. Bình yên này cứ mãi an vui là được. Đôi khi, hạnh phúc đơn sơ là cùng nhau uống trà, nói chuyện phím. Hay cùng nhau lang thang dưới mưa bay rỉ rả bên đường tàu. Có những khi đúng sai không còn quan trọng nữa, mà chính việc mạnh mẽ đối diện với cảm xúc của mình, mới là quyết định. Dám vui, dám buồn, dám thương, dám ghét. Dùng tình cảm đối đãi chân thành, nhưng khi mệt nhoài thì húng chó với nhau, cũng là một dạng trải nghiệm.

Có thể là hình ảnh về 8 người và đường phố

Saigon một chiều cuối thu trong ánh vàng dịu nhẹ, Thiện của mình xuất hiện trước cửa căn hộ khá sớm. Phong trần, vui tươi pha lẫn một chút cục súc lẫn năng động. Vẫn là giọng điệu bông lơn như mọi ngày “Nhanh chân Bèo ơi, trời sắp đổ mưa rồi”. Đó là một chiều cuối tuần Thiện và mình thong dong xuống phố. Saigon không quá rộng lớn như nơi nào, nhưng cũng không quá là bé nhỏ. Chúng mình đi từ phía Đông thành phố đến phía Tây thành phố để ăn ngon. Đi thật xa để ăn thật ngon. Sau đó cùng đi dạo phố Tàu, nhìn ngắm hàng hoá, và cùng nhau đi uống trà. Hôm ấy, mình vừa xem review về một quán trà lạ, một quán trà yên tĩnh, sáng sủa nhưng có không gian hôn hít nhau. Và thật sự, việc hít hà mơn man mùi da thịt này mang đến cảm hứng cho mình vô cùng lớn.

Thiện vừa là nguồn cảm hứng, vừa là người động viên mình viết lách rất nhiều. Mình thì hay viết lơ mơ lan man, không theo một kế hoạch đường lối nào, một kẻ lông bông cơ hàn. Nhưng mình thích viết. Và các bạn tin mình đi, khi bạn nặng lòng hay mệt nhoài, hãy đi uống trà, đọc một quyển sách. Nếu đọc sách không hấp dẫn thì bạn viết ra. Viết lên giấy cũng được, gõ trên máy tính hay trên điện thoại cũng được. Bạn hãy viết tất cả nỗi lòng mà mình muốn tỏ bày. Đó là liệu pháp chữa lành cho trái tim và tâm hồn bạn rất hữu ích đấy. Mình đã làm được và mình tin bạn cũng sẽ tốt lên nhờ viết lách.

Dành 5 tiếng đọc sách mỗi ngày để cuộc sống chất lượng hơn

Có những ngày tệ thật, khi cả bầu trời chỉ một màu âm u, mọi việc mình làm đều đang dang dở, không biết nên tiến hay nên lùi, mình rối bời trong hàng trăm câu hỏi đúng và sai. Mình không biết những lựa chọn của mình sẽ gây nên lắm mối hậu quả gì cho ngày mai? Mình chênh vênh, mình do dự. Và mình cảm thấy xung quanh chẳng có lấy một ai thấu hiểu. Anh em gia đình, đối tác, khách hàng, bạn bè, đồng nghiệp, chỉ biết nhìn mình, mà phán xét, chỉ trích, chẳng hề cảm thông mình đã trải qua những gì.
Những ngày như thế, mình chỉ muốn nằm gọn trong vòng tay Thiện, hít hà mùi da thịt thơm nồng, tay đan vào tay. Đắm chìm trong sự ấm áp da tiếp da, bình yên quá đỗi. Tự dưng, mọi khó khăn dần dần được thông suốt.
Khi bản thân mình tĩnh lặng sâu thẳm, để nhìn nhận rằng, nếu 5 nhân 5 không được, mình hãy lấy 5 cộng với 5, trong liên tiếp 5 lần.
Khi còn là một đứa trẻ mình khao khát được làm một người trưởng thành rất mãnh liệt. Có thể do áp lực gia đình nghiêm khắc, bạn không thể cân đo đong đếm được khao khát đó to lớn như thế nào trong mình. Thế mà, đến khi lớn lên, thì mới nhận ra, được làm một đứa trẻ hồn nhiên mới là điều đáng ngưỡng mộ, quay xe thì đã muộn. Chỉ có bên Thiện của mình, mình mới thoải mái sống mãi tuổi 13.
Thế giới bên Thiện rất đơn thuần chỉ có ăn ngon, hài hước, không cần mặc đẹp, tiêu cực tranh đấu vì đồng tiền, tham vọng, địa vị xã hội khiến con người ta thoi thóp như một chú cá mắc cạn, và hàng ti tỉ thứ vặt vãnh khác.
Thế giới bên Thiện ấm áp như vòng tay Thiện. Thế giới bên Thiện đáng yêu như nụ cười Thiện. Thế giới bên Thiện bình yên như không gian tay đan tay và hít hà hương thơm trên gương mặt và cơ thể Thiện.
Hình avatar mèo cute | Cute cat gif, Cute anime cat, Cute cartoon drawings
Là những tối cuối tuần, Thiện đến đón mình ra quán cafe đầu ngõ chuyện trò. Những công việc còn dang dở, mình kể cho Thiện nghe. Những kỹ năng còn chưa thấu của mình, Thiện hướng dẫn chỉnh sửa. Những dự tính, những kế hoạch, có đổ bể, có vụn vỡ, có bối rối. Nghe để định hướng. Nghe để đổi thay. Nghe để thấu hiểu. Không áp lực, không nặng nề. Thiện là người giúp mình hệ thống và đan xen mộng tưởng trên vai phải và trách nhiệm trên vai trái, để biến mớ hỗn độn trong cuộc đời mình trở nên tốt đẹp hơn, nhờ những nỗ lực cố gắng. Qua những chông gai bão giông, thứ mình dựa vào, là một chiếc bụng mỡ ấm áp và nhẹ nhàng. Vừa là điểm tựa vừa là động lực, vừa là năng lượng nuôi dưỡng tinh thần, thêm mạnh mẽ, thêm sâu lắng mỗi ngày trôi qua.

Có lần, Thiện mất tích mấy ngày. Mình thật sự hụt hẫng. Mình rất buồn. Mình không phân tích chuyện này. Chỉ là cảm xúc rất ư tổn thương. Tự dưng mất đi thói quen xem ảnh mỗi ngày – chỉ là những tấm ảnh xiu vẹo, thường ngày, tuỳ cảm hứng. Có khi là chụp về những bữa ăn, kể cả tô cơm với mắm đóng hộp. Hay chụp chiếc laptop, một chiếc tách trà uống dở, hoặc một góc vu vơ đâu đó. Thỉnh thoảng là tấm ảnh dìm mình, rồi cùng chê bai, hoặc cười nhạo…để rồi những năm tháng sau này, thời gian tàn nhẫn trôi đi, tất cả sẽ là hồi ức. Những tấm ảnh xiêu vẹo, sáng tối cứ quện lại vào nhau, phả ra mùi kí ức thơm thơm, vừa ngọt bùi, vừa cay xè đến lạ, nhưng lại mang giá trị không gì thay thế được.

Uống trà hoa hồng có tác dụng gì? Cách pha trà hoa hồng tươi, khô.

Vẫn là Thiện, EQ rất cao, là con người người sâu sắc và nhạy cảm. Chúng mình chưa hề có ảnh chụp chung với nhau, nhưng mình cũng không hẳn có nhu cầu đó. Với mình, khuôn mặt đẹp hay xấu không phải là vấn đề. Chúng ta yêu thương và trân trọng nhau, chăm sóc bản thân và chăm sóc nhau, thứ lưu giữ và gắn bó chúng ta là cảm xúc và năng lượng yêu thương. Chỉ cần có Thiện bên mình, sẽ làm cho mình tốt hơn mỗi ngày và cảm thấy hạnh phúc với chính mình. Sau tất cả, mùi hương lưu luyến ấy vẫn ở đây, người thì ở đó, chỉ có năm tháng là đổi thay, nhưng cảm xúc luôn mãi đong đầy.
Thiện đôi khi cũng ngáo ngơ theo mình. Một đêm muộn, sau khi mình rời chỗ làm. Mình và Thiện đi dọc theo những con hẻm nhỏ xuyên suốt Quận 1. Chán chê, bọn mình quyết định đi hát karaoke. Book một chiếc xe từ Quận 1 qua Quận 10, vì chỉ có 2 mống nên được đồng loạt các quán hát từ chối. Bọn mình lại book xe về Quận 1 làm dăm cốc bia craft. Ngáo!!!
Hay có lần, mình muốn ăn cháo nhưng quán cháo đóng cửa, vòng vèo qua quán bún cũng đóng, chạy về quán trứng cũng không bán. Thế là chạy về công viên dưới căn hộ, ngồi nắm tay nhau qua bữa. Vậy mà cũng no. Cũng ổn.
Chiêm ngưỡng công viên ánh sáng Vinhomes Grand Park về đêm đẹp lung linh
Hôm nay, nhớ Thiện quá Thiện ơi !!!
Mấy ngày cuối tháng này, công việc của mình ngập đầu ngập cổ mà chưa đi đâu về đâu. Hai ba dự án đang pending, tài chính thì trục trặc đủ kiểu. Dẫu lý trí bảo mệt quá thì nghỉ một xíu. Nghỉ một xíu rồi ngày mai lấy sức cố gắng hai xíu. Nếu buồn quá thì khóc một xíu, xong ngày mai gặp chuyện vui. Rồi khi gặp mấy chuyện vui vui phải nhớ cười tận hai xíu.
Nhưng thực tế vẫn đủ thứ áp lực kinh. Lý trí đang bảo, nếu chán quá thì lười một xíu, thả lưng ra giường tận hưởng âm nhạc vui tươi, rồi ngày mai chăm bù hai xíu. Nhưng đầu óc này, hễ nhắm mắt lại là nảy số lên, câu hỏi tuôn ra, giải pháp xuất hiện một cách lưng lửng. Thế là lại lê thân ngồi dậy, ôm máy, ôm bút viết mà tính toán, cân chỉnh. Mình chỉ muốn hít hà hương thơm của Thiện để lấy năng lượng.
Hôm nay, mình có thể hít Thiện một miếng không ???

 

 

 

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.